Thế Giới Hoàn Mỹ – Chương 212: Pháp chỉ của Thần Linh

van-hi-thegioihoanmy

Một ngôi miếu thần phát sáng, tựu như được kiến thiết xây dựng từ những khối vàng, được tắm rửa trong ánh sáng thần kỳ, vô cùng thần thánh, nó được kiến thiết xây dựng ở nơi sâu nhất trong Vũ Tộc, mưa ánh sáng bay khắp nơi .Đây là trọng địa của Vũ Tộc ngoài thế giới hiện thực, đây cũng là Pháp Tướng của Vũ Thần, khí an lành tràn ra, thông thường không một ai được tiếp cận, chỉ khi nào tương quan đến vinh nhục to lớn của Vũ Tộc thì mới được tới đây .

Lúc này, một đám già cứ bước lên một bước rồi lại lạy một lạy về phía trước, trang nghiêm và trịnh trọng, ai nấy cũng vô cùng thành kính, trên trán nhiễm đầy máu tươi.

Bọn họ cúng bái, dành sự tôn kính to lớn nhất cho Thần Linh tổ tiên được được đắp nặn thành những bức tượng, đồng thời dâng tế phẩm, mọi người đang cầu xin, vẻ mặt vô cùng trang nghiêm .Thần Linh Thượng Cổ đều chết hết sao ? Không người nào hoàn toàn có thể hiểu thấu được, cũng hoàn toàn có thể đã chết hết và được mai táng trong năm tháng rồi .Tiến vào hoàng cung, nơi đó có một bức tượng đá, vô cùng mơ hồ, từ lâu đã không hề nhìn ra được hình dáng nữa, pháp thân màu vàng nứt ra lộ ra những ánh sáng lộng lẫy nhưng đã ảm đạm không ít, sắc tố loang lổ .Có người nói, Vũ Thần đã chết từ lâu trong trận chiến Thượng Cổ năm ấy, thế nhưng Vũ Tộc vẫn luôn luôn thờ phụng bài vị của ông ta, kỳ vọng sẽ xảy ra kỳ tích, có một ngày ông ta sẽ trở lại .Bên ngoài ngôi miếu cổ xưa sáng rực, bên trong cũng có chút phong thái cổ, khắp nơi đều biểu lộ những khí tức cổ xưa, đám người Vũ Tộc không ngừng quỳ lạy, nơi miệng lẩm bẩm như thể tụng kinh vậy .Cuối cùng, tại nơi lão tổ dẫn dắt đám người này Open một cái tế đàn nhỏ ở phía trước tượng thần kia, nơi đó có một cái bình, body toàn thân đen thui, lấm tấm như là những giọt nước mưa bên ngoài thân bình .” Răng rắc ! “Chiếc bình bị mở ra, lập tức vọt lên một luồng khí tức kinh điển, phảng phất như một vị Thần Linh xuất thế, ánh sáng rực rỡ tỏa nắng như thái dương bị nổ lung, khiến cho cả tòa hoàng cung cổ xưa này sáng rực cả lên .Đây chính là mười tờ giấy có màu vàng đất, toàn bộ đều đã nát bét nhưng lại được ghép lại với nhau, nỗ lực lắm mới tạo nên được một tấm pháp chỉ hoàn hảo, mỗi một tờ đều đang trôi nổi giống như là những ngôi sao 5 cánh, hoạt động ầm ầm, khiến cho người khác cảm thấy ngột ngạt không gì sánh được .Đây chính là một tấm pháp chỉ sau cuối của Vũ Thần lưu lại, nhưng chính do 1 số ít nguyên do nào đó mà đã trở nên nát bét .Nó chia thành mười tờ, mỗi một tờ đều có một chút ít chữ viết, chỉ khi ghép lại với nhau thì mới hoàn toàn có thể đại biểu cho ý chí Thần Linh của tấm pháp chỉ giống như năm đó được .Mọi người của Vũ Tộc không ngừng run rẩy, linh hồn lạnh buốt, loại khí tức có sức ép như thế này khiến họ có cảm xúc bản thân muốn nổ tung, hóa thành tế phẩm hiến dâng cho Thần Linh .Cuối cùng, vị lão tổ kia niệm một đoạn dài chú ngôn, những tờ giấy này mới bình tĩnh trở lại, ánh sáng thần thánh mở màn thu lại, hơn thế nữa tổng thể mọi người nhanh gọn cắt một đường trên đầu ngón tay của mình, từng giọt từng giọt máu đỏ nhỏ xuống, chứng tỏ mình là đời sau của Vũ Thần .Một thiếu nữ tiến tới, nhắm chặt cặp mắt, tay nhỏ như ngọc hướng về phía mười tờ giấy nát bét kia rồi lựa chọn một tờ, sau đó hai tay nâng đỡ về phía sau .Nàng chính là Vũ Tử Mạch, là một thiếu nữ thông linh, nắm giữ năng lượng phân biệt rất kỳ dị, thân thể óng ánh như ngọc, vô cùng thánh khiết .Cả đám người tôn kính quỳ lạy, rồi đưa những tờ giấy còn lại vào trong bình đen, đậy nắp thật cẩn trọng rồi đặt vào trong tế đàn, nhẹ nhàng lui ra khỏi miếu cổ .” Được rồi, chính là nó, phía trên tấm pháp chỉ của Thần Linh có ghi chữ ” Phạt “, tuy rằng không phải ” Giết ” thế nhưng vậy là đủ mạnh rồi, hoàn toàn có thể chém bất kể đối phương nào. “Lão tổ cười ha ha, một chữ ” Phạt ” này đủ để lý giải sức mạnh chân nghĩa của pháp chỉ rồi, tất yếu chính là hủy hoại toàn bộ kẻ địch trong Hư Thần Giới .” Mang theo vào, phải bảo vệ thật cẩn trọng, sau khi dùng xong phải đưa về lại tế đàn ! ” Vẻ mặt của ông ta trang nghiêm, chú ý nhắc nhở và căn dặn .Hư Thần Giới, tịnh thổ của Vũ Tộc, cuộc đại chiến vẫn đang liên tục, TT đại trận được kích hoạt, Giao Long ngang trời, Dơi Thần che trời, Khổng Tước tạt ngang trời xanh, rất nhiều di chủng Thái Cổ Open, y hệt như chân thân Open vậy .Đại trận của Vũ Tộc rất thần bí và can đảm và mạnh mẽ, ngăn cản sự giết chóc của Nhóc Tỳ, khiến cho nó nhất thời không cách nào tiến vào trong, hơn thế nữa có rất nhiều cao thủ thi triển hết phù văn, mặc dầu sự tinh tế tuyệt thế của kiếm gãy cũng không hề công phá được .trái lại, Nhóc Tỳ máu dính đầy người, nó tiêu tốn sức lực lao động quá lớn, thanh kiếm gãy này cứ như một cái vực sâu, điên cuồng nuốt chửng hết tinh khí thần của nó, vĩnh viễn chẳng thấy thỏa mãn nhu cầu .Đây vẫn là khu phúc địa được ép chế cảnh giới, nếu như ở ngoài thế giới hiện thực, hậu quả khó lòng mà lường được .Vậy vẫn còn may, bản thân Nhóc Tỳ đủ mạnh, hết luồng này đến luồng chất lỏng khác giống như là dung nham từ trong hư không chảy xuống, tràn vào trong khung hình, bổ trợ tinh khí thần cho nó .Đây chính là sự huyền bí của Động Thiên, đoạt tạo hóa của thiên địa .” Ồ, đến cùng hắn đã mở được mấy tòa Động Thiên rồi ? Từng bước tăng lên đến năm tòa, hiện tại lại hiện ra tòa thứ bảy, hẳn là hắn vẫn còn ẩn giấu những miệng núi lửa. “Đây là lần đầu thiên bọn họ thấy Hùng Hài Tử thi triển Động Thiên, hết tòa này đến tòa núi lửa bằng ánh sáng hiện ra, tuôn ra tinh hoa thiên địa, tẩm bổ cho ” Thần thể ” can đảm và mạnh mẽ của mình .Tinh thần biến thành, chẳng hề khác với chân thân ở bên ngoài .” Người thiếu niên, người quá kiêu ngạo, không tiến trời cao đất dầy, mạo phạm đến tôn nghiêm của Vũ Tộc ta, Thần Linh giáng trần cũng không hề cứu được ngươi ! ” Bên trong vùng tịnh thổ, một ông già ánh mắt lạnh lẽo, thanh âm như là sấm nổ .Hư Thần Giới, nơi biên giới của khu vực, phế tích liên miên, gạch vụn vô tận, một cây liễu thông thiên cắm rễ trong hư không, lúc này trong lòng nó phát sinh ra một ý nghĩ, một cành liễu nhẹ nhàng vương ra, hào quanh xanh rờn lưu chuyển .Nhưng ở đầu cuối, nó dừng lại, không chú ý đến nữa .Bên trong vùng tịnh thổ của Vũ Tộc, một đám người dữ thế chủ động hiện thân, mở ra đại trận, hàng loạt hào quang của bảo cốt thu lại, ví như Giao Long, Khổng Tước toàn bộ đều biến mất .” Hả, Vũ Tộc định làm gì đây ? ” Quần hùng rùng mình .Nhóc Tỳ liều mạng, vung mạnh kiếm gãy về phía trước, thời cơ đang ở ngay trước mặt, nó hoàn toàn có thể bỏ lỡ sao ? Liền chớp lấy thời cơ giết thẳng tới .Đột nhiên, thiên địa run rẩy, vùng tịnh thổ của Vũ Tộc lay động kịch liệt, một luồng khí tức đáng sợ bộc phát, không ngờ lại ảnh hưởng tác động tới quy tắc trật tự của Hư Thần Giới, khiến cho nơi đây trở nên mơ hồ và vặn vẹo .” Cái gì, sức mạnh cỡ nào mới tạo nên thế này, thật giống như là cải tiến vượt bậc cực hạn, có xu thế phá bỏ đi quy tắc ! “” Không biết Vũ Tộc mang thứ gì đến nữa, vì sao khiến người khác hoảng sợ, linh hồn rung động ? “Quần hùng sởn cả gai óc, cảm thấy quy tắc trật tự của vùng thế giới này như muốn biến hóa, nơi đó Open hào quang màu vàng đất, thật giống như một vị Thần Linh xuất thế vậy .” Tiêu diệt ! “Mọi người của Vũ Tộc đồng thời hét lớn, họ dùng tâm tế bái, ngước nhìn lên khung trời, nơi ấy có một tờ giấy vàng ố Open, lưu chuyển hào quang u ám và đen tối, giống như đang mở ra Hỗn Độn .Đây chính là pháp chỉ của Thần Linh, hơn xa tờ giấy không chữ ở Bách Đoạn Sơn, thứ kia vốn là hư, mà đây mới chính là vật phẩm thần thánh được ghi chép ý chí của Thần Linh !” Xoẹt ! “

Tờ pháp chỉ nát bét này bùng phát, vô số hạt mưa màu vàng dũng mãnh rơi xuống, đánh thẳng về phía Nhóc Tỳ.

” Không tốt ! “Thời khắc này, Hùng Hài Tử sợ hãi, cũng không còn Open vẻ từ tốn nữa, từng cọng lông tơ dựng đứng, nhanh gọn xoay người bỏ chạy, sau sống lưng một đôi cánh Côn Bằng Open khiến cho vận tốc của nó tăng vọt .Nó giống như là ánh sáng di động, lại giống như là bóng ảnh xẹt qua, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh, đồng thời lấy kiếm gãy bổ thẳng về phía sau, ngăn cản hạt mưa màu vàng xum xê kia .” Keng ! “Mặc dù vận tốc tăng lên rất nhiều thế nhưng vẫn có một vài hạt mưa màu vàng bay tới phụ cận, không gì không xuyên thủng, chấn động khắp nơi, đánh lên trên thân kiếm gãy phát ra những thanh âm leng keng nhức tai, khiến cho cánh tay của nó tê rần .Cùng lúc đó, cánh tay của Hùng Hài Tử bị một giọt mưa xuyên thủng, máu tươi theo đó chảy ra bên ngoài .Cho dù nhanh cũng không thể nào nhanh hơn màn mưa ánh sáng này, nó quá chi chít, vô cùng nhanh gọn, bịt kín cả khung trời .” Liều mạng, mạnh hơn thì thế nào, chẳng lẽ ngươi hoàn toàn có thể chống lại ý chí của Hư Thần Giới, vượt qua Động Thiên Cảnh sao ? ” Sau khi bị kích thương, Hùng Hài Tử trở nên điên cuồng, đùng một cái xoay ngược người lại .Bởi vì nó biết, vận tốc của mình không thể nào nhanh hơn được hạt mưa màu vàng kia, vì vậy nếu cứ hoảng sợ chạy trốn chì thuận tiện bị trọng thương hơn .” Keng “, ” Keng ” …Nó vung kiến gãy lên, không ngừng múa máy thành một bánh xe bằng gió, phù văn đầy trời, ở đầu cuối lại biến thành một đại dương bát ngát đối kháng lại pháp chỉ Thần Linh .” Dù có mạnh hơn cũng không hề qua được mười Động Thiên, ắt sẽ bị ép chế, hiện tại ta cũng chẳng kém bao nhiêu, không chỉ có vậy cộng thêm kiếm gãy, ta không tin không hề bổ nát ngươi ! ” Hùng Hài Tử kêu to .Nó không lùi mà tiến, không ngờ lại giết thẳng tới, không chỉ có vậy càng trở nên điên khùng hơn, cả người phát sáng, sau cuối lại giống như một quả cầu lửa, vô cùng hừng hực .Kiếm gãy trong tay, vết máu màu đen mơ hồ, thanh kiếm ngày càng óng ánh, ánh sáng ngút trời, không ngừng chém thẳng về phía tờ giấy ở trên khung trời, liên tục không ngừng .Tất cả mọi người ngẩn ngơ, đặc biệt quan trọng là mọi người của Vũ Tộc, da đầu bọn họ tê rần, Hùng Hài Tử sao lại mạnh đến thế được chứ, vậy mà muốn đối kháng với ý chí của Thần Linh ?” Một tên giun dế như người há hoàn toàn có thể chống lại ý chí của Thần Linh, ngươi muốn chết rồi ! ” Một ông lão của Vũ Tộc hét lớn .” Thần Linh cái rắm, trừ phi hắn hoàn toàn có thể nghịch thiên, chống lại được quy tắc trật tự của Hư Thần Giới, siêu thoát khỏi nơi đây, vượt qua được Động Thiên Cảnh, nếu không tưởng hoàn toàn có thể giết ta sao, dẹp tan cơn mộng đen thúi của ngươi đi cho rồi ! ” Hùng Hài Tử hét lớn đầy hung tàn .Nó càng lúc càng liều mạng, chính bới nó biết, một khi mình buông lỏng chắc như đinh phải chết, không chỉ có vậy những lời nói của nó cũng không phải là không có địa thế căn cứ, chỉ khi Thần Linh tự thân tới phản kháng lại trật tự ở nơi đây thì mới hoàn toàn có thể nâng tầm được ép chế .Nó tin rằng Vũ Thần đã chết, chỉ dựa vào một tờ giấy nát bét không toàn vẹn được lưu lại thì không hề nghịch thiên ở đây được, chỉ có can đảm và mạnh mẽ phản kháng, mới hoàn toàn có thể tránh thoát khỏi trận đại sát kiếp này .” Giết, ta muốn đánh nát ngươi ! “Hùng Hài Tử gào to, cả người phát sáng, phóng thích hàng loạt tiềm năng vô tận của mình, hợp thành một với kiếm gãy, ánh kiếm thông thiên chém xuống khiến cả thiên địa phải run rẩy, không ngừng bổ thẳng lên trên tờ giấy kia .Tất cả mọi người kinh ngạc, tên này quá hung tàn, ngay cả Thần Linh cũng không sợ hãi, ngang nhiên chống lại, muốn chém nát tờ pháp chỉ kia, thật sự chẳng sợ chút nào .” Chuyện này … Là mười tên tàn tệ Thái Cổ sao, quá hung tàn, hắn điên rồi sao, đây chính là coi trời bằng vung, cái gì cũng không sợ, muốn tàn sát cả Thần Linh. “Toàn bộ người xem đại chiến gần như cứng họng, quá điên cuồng mà, chửi bới ý chí Thần Linh, nghĩ rằng đây chỉ là những chữ nhỏ của bộ lạc nguyên thủy ?Người của Vũ Tộc há hốc miệng, tờ pháp chỉ Thần Linh này cơ bản không hề đè ép được Hùng Hài Tử, ngược lại có vẻ như khơi dậy tính cách bướng bỉnh và ” Tiểu hung tàn ” của tên nhóc này .Nếu như là người bên ngoài, phỏng chừng sớm đã nản lòng thoái chí rồi, thế nhưng chiến ý của Hùng Hài Tử càng thêm dâng trào, khí phách tuôn trào sát phá trời xanh gặp thẳng Thần Linh, trong lòng không hề quan ngại .” Dám giết ta, ta muốn nuốt chửng ngươi ! ” Hùng Hài Tử gào to, dùng hết năng lực, bên ngoài cơ thế ánh sáng thần rực cháy, như thể tuyên ngôn, liên tục khiến người khác đờ người ra .Đây cơ bản chẳng giống Nhân Tộc chút nào, có những phản ứng và tâm tư nguyện vọng như thế này thì không giống người thông thường, toàn bộ mọi người không ngừng chửi mắng, tên nhóc này thật sự không phải là Nhân Loại mà .” Bùm ! “Giữa khung trời, tờ pháp chỉ phát sáng, một chữ ” Phạt ” Open, đây chính là ý chí của Thần Linh, ầm ầm vang vọng, đan dệt ra pháp tắc vô thượng, chấn động cả tâm hồn .Chỉ trong nháy mắt mà thôi, tờ pháp chỉ nát bét kia cứ như được Phục hồi lại vậy, giống như có ý chí của Thần Linh thật sự, mưa ánh sáng màu vàng như thể thác đổ, ầm ầm trút xuống .Mọi người ngơ ngác, thứ thần uy này thì Động Thiên Cảnh làm thế nào mà đối kháng lại được ? Hình như vượt qua cả Động Thiên Cảnh .Chỉ có mỗi Hùng Hài Tử rống to, nói : ” Còn không phá, có bản lĩnh thì thử nâng tầm đi, nếu không thì giết không được ta ! “Bên ngoài khung hình của nó không ngừng rung động, chín ngọn núi lửa hiện ra, ” Dung nham ” cuồn cuộn không ngừng chảy xuống, giống như là thác nước vậy, nhấn chìm nó vào sâu bên trong, không ngừng phân phối tinh khí thần cho nó .” Cái gì, mở ra chín tòa Động Thiên, với Nhân Tộc mà nói, đây chỉ được ghi chép trong sách cổ mà thôi. “Mặc dù sớm đã nghe qua và hoàn toàn có thể đoán được, thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì mọi người vẫn không ngừng run rẩy, thế này thì chẳng kém bao nhiêu với dòng dõi của Thần Linh còn sót lại cả, quá kinh điển .” Kiếm gãy đừng ngủ, không phải chỉ là một tờ giấy rách nát thôi sao, đánh nát nó cho ta ! ” Hùng Hài Tử kêu gào .Trên người nó Open mấy cái lổ nhỏ, đây chính là tác dụng của mưa ánh sáng xuyên thủng, thế nhưng nó cũng không thấp thỏm gì cả mà lại can đảm và mạnh mẽ hơn nữa, giậm thật mạnh trên mặt đất một phát, nhằm mục đích thẳng trời cao, bổ thẳng về phía tờ pháp chỉ .Trong lòng mọi người Vũ Tộc không ngừng rung động, thế này còn có thiên lý nữa không đây, tên Hùng Hài Tử này rất quá đáng, ngay cả pháp chỉ Thần Linh cũng không hề ép chế nổi ?Đây cũng không phải là bảo cụ thông thường, mà là pháp chỉ của Thần Linh dùng ý chí niềm tin khắc thành, hơn xa những chí bảo khác, thế nhưng cứ thế bị chặn lại, sự can đảm và mạnh mẽ của Hùng Hài Tử khiến người khác phải nguyền rủa, hung mãnh và kinh khủng .” Bụp ! “

Trên người của Hùng Hài Tử lại tiếp tục xuất hiện những lỗ máu, thế nhưng ánh mắt càng thêm điên cuồng, cả người phát sáng, chín tòa Động Thiên nổ vang, cánh thần Côn Bằng giương ra, như muốn bay thẳng lên trời cao.

” Phải ăn, phải nuốt, nuốt sạch tổng thể ! ” Nó kêu gào, kiếm gãy màu đen trong tay bùng phát ánh sáng bùng cháy rực rỡ nhất, không ngừng bổ về phía tờ pháp chỉ Thần Linh sáng chói như mặt trời ở trên không kia .” Chuyện này … ” Phương xa, một thiếu nữ áo tím không biết nói gì nữa, nàng đến từ Thần Sơn Thái Cổ, thân phận cao quý không gì tả nổi, vượt trên cả Đại Hoang, thế nhưng khí nhìn thấy cảnh này thì chỉ biết trơ mắt đứng nhìn .” Tên quỷ này lên cơn điên rồi ! ” Xa xa, một thiếu nữ áo đỏ tung bay phấp phới đang ôm một con sói con cũng đờ người ra, sau cuối nhịn không được mà lẩm bẩm.

Chương 211

Chương 213

Source: https://gaimuoitam.com
Category: Truyện

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.